80s toys - Atari. I still have
CHAP CUỐI: SỰ THẬT CUỐI CÙNG
.
4 năm đối với một đời người là quãng thời gian ngắn ngủi…
.
Nhưng 4 năm với tình yêu của hai con người lại là sự ly biệt chia phôi…
.
Thời gian cho ta khoảng cách…
.
Thì thời gian có cho ta phép nhiệm màu….
.
……………………………….
.
4 năm xa quê hương, giờ đây, Nim đặt bước chân đã cứng cỏi hơn nhiều của mình xuống máy bay, đưa đôi mắt đã sắc hơn, lạnh lùng hơn nhìn không gian của đất mẹ thân yêu. Bây giờ, cô bé tự cho phép mình nguội lạnh trước tất cả…
.
- Xe tới rồi! Chúng ta đi thôi! – Đỗ Quốc vỗ nhẹ vai Nim thúc giục.
.
Ngồi trên xe, Nim im lặng không nói gì…
.
Một mái tóc xoăn dài bay cùng chiều gió thổi…
.
Một khuôn mặt lạnh thử thách với cuộc đời….
.
Một vẻ ngoài hoàn hảo khiến cho bất kì người đàn ông nào cũng phải ngoái đầu nhìn lại…
.
Một sự nghiệp đủ vững vàng để có thể sống cuộc sống của một công chúa….
.
Đó là Nim của 4 năm sau…
.
Cô bé cầm trên tay cuốn tạp chí thời trang số ra mới nhất, nhìn khuôn mặt mình ở trang bìa với dòng tít : « Bà hoàng của ngành thiết kế », Nim tự cười một mình....Danh vọng chỉ đem lại cho con người ta ngần ấy mà thôi....Danh vọng chắc chắn không thể đem lại hạnh phúc – thứ duy nhất mà Nim khát khao những mãi mãi không có được....
.
.................................
.
Trở về Việt Nam được hơn 1 tuần, Nim vẫn nhốt mình trong căn biệt thự ở vùng ngoại ô, không đi đâu cả. Trong tim cô bé, nỗi đau 4 năm trước vẫn còn găm những nhát dao đau đớn, vẫn rỉ máu khôn nguôi, chỉ khác một điều là đã được bọc lại bằng nội tâm sâu kín. 4 năm qua, hầu như đêm nào Nim cũng mơ thấy Devil – mơ thấy cái cảnh tượng hai người cùng nhau đi đến bục làm lễ, hạnh phúc, nụ cười chợt biến mất đi bởi sự xuất hiện của bóng đen u kịt, và rồi Nim lại khóc...khóc một mình.....
.
- Nim ơi ! Em làm gì trong phòng thế ? Xuống ăn sáng đi!
.
Tiếng anh Lap làm Nim giật mình, trở về với thực tại. Cô vội vã tới mở cửa, chào “người chị” thân yêu bằng một nụ cười:
.
- Chị cứ xuống đi! Em xuống liền!
.
- Này! Đã nói bao nhiêu lần là không được kêu người ta bằng chị! Muốn ăn đòn hả? – Lap nổi khùng vòng tay ra lệnh.
.
- Em đùa tí ấy mà!
.
Nim nhún vai đóng vội cửa phòng. Đến bây giờ cô bé vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được cái chuyện hơi bị “động trời” này. Là rằng, anh trai cô và Lap là những con người thuộc về “thế giới thứ 3”!
.
Cô vẫn nhớ như in cái đám cưới kì cục cách đây hai năm, khi cả hai đều mặc đồ vest trắng và cùng nhau…nắm tay làm lễ…kết hôn! Thực sự mà nói vẫn đề đồng tính bây giờ không còn hiếm nữa, nên Nim cũng đành chấp nhận và chúc phúc cho anh trai mình. Đôi khi trong cuộc sống có những điều ta cứ ngỡ không thể chấp nhận được nhưng lại là một quy luật bất biến và ta cần thích ứng. Từ nỗi đau 4 năm trước, Nim đã học được điều này, và cô bé cảm thấy mình cứng cỏi hơn nhiều…. Ít nhất là không còn tự mình kết kiễu đời mình như thời gian đầu sống ở Mỹ, khi mà cô lâm vào tình trạng trầm cảm mức độ nặng, tinh thần bị hoảng loạn. Nghĩ lại quãng thời gian ấy, Nim bất chợt rùng mình….
.
Nhưng có một sự thật rằng….
.
Chưa bao giờ…..
.
Chưa một giây một phút nào….
.
Cô nguôi nỗi nhớ về Devil…..
.
Cô thôi nghĩ về tình yêu đáng thương của cuộc đời mình…………
.
Mà cũng đã lâu lắm rồi, Nim không còn nghe tin tức gì về Thái Trình Kha – cậu chủ nỗi tiếng của tập đoàn Russ lẫy lừng ngày nào.
.
Cũng phải thôi!
.
Russ bây giờ đã là dĩ vãng. Tập đoàn lớn mạnh nhất tỉnh 4 năm về trước đã sụp đổ một cách nhanh chóng sau khi Nim sang Mỹ được vài tháng. Nguyên nhân của sự phá sản quái lạ này vẫn còn là một bí ẩn, nhưng theo nhiều nguồn tin thì kẻ đứng đằng sau không ai khác chính là cựu phu nhân của Thái Chấn Song – nữ ca sĩ Hoàng Thoại Mỹ!
.
Nim cũng từng rất shock khi nghe tin người đàn ông mất nhân tính Thái Chấn Song đột ngột qua đời trong một chuyến đi công tác dài ngày ở Hồng Kông. Nghe đâu là bị một băng nhóm nào đó thanh toán.
.
Đời là vậy!
.
Gieo nhân nào thì gặt quả ấy!
.
Ông ta đã gây dựng cho mình một cuộc đời đầy tội lỗi. Và cũng bị chính tội lỗi của mình quay lại kết thúc cuộc đời mình.
.
Thực lòng, Nim không hận ông ta, mà thấy đáng thương. Đáng thương cho một con người đã quá coi trọng đồng tiền, coi trọng danh vọng và sự nghiệp để rồi phải đánh mất đi tất cả: tình yêu, gia đình và nhân cách!
.

Dù đã bí mật tìm kiếm thông tin về Devil, nhưng cho đến tận giờ phút này, khi cô đã trở về Việt Nam, mọi tin tức về cậu nhóc đều vẫn là con số 0. Có người bảo Devil đã xuất ngoại, có người lại bảo cậu nhóc vẫn còn ở trong nước. Mọi thứ về Devil bây giờ chỉ là một làn khói rất mờ mà dù có cố gắng đến đâu khi chăng nữa thì Nim cũng không thể nào nắm bắt được trong tay….
.
………………………………………
.
- Hôm nay em đi chơi cùng Lue đi! Đừng có ở nhà nữa! – Đỗ Quốc vừa đưa miếng bánh mỳ lên miệng vừa nói.
.
- Không được rồi! Hôm nay em có hội thảo! – Lue nhăn mặt.
.
- Không sao! Em sẽ đi! Nhưng em chỉ muốn đi một mình thôi! – Nim cười.
.
- Có ổn không? Hay là Lap đi cùng em nhé!
.
- Có gì mà ổn với không ổn hả anh? Mới có 4 năm xa Việt Nam thôi mà! Những con đường ở đây em vẫn nhớ!
.
- Thôi được! Anh sẽ cho tài xế đưa em đi!
.
- Không cần thế đâu! Em chỉ muốn đi một mình thôi!
.
Đỗ Quốc thở dài. Tính khí em gái mình anh rất hiểu. Một khi nó đã không muốn điều gì thì không ai có thể cản trở.
.
Lue nhìn sang Nim không nói gì. Cứ mỗi khi nhìn khi thấy khuôn mặt buồn buồn ấy của cô bạn thân, Lue cứ thấy quặn lòng....
.
Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc Lue là ai ?
.
Nhưng đó không phải là người lạ !
.
Lue chính là tên tiếng Anh của Nguyễn Tú Vân ! Cô bạn nặng 84kg thưở còn thiếu thời của Nim. Cô bạn đã ra đi vì lỗi lầm bội bạc lại tình bạn...
.
Nhắc đến chuyện vì sao Nim và Lue gặp nhau thì cũng là một sự tình cờ và cũng có thể gọi là duyên số.
.
Những tháng ngày đầu tiên khi Nim đặt chân lên nước Mỹ, sống trong đau khổ và dằn vặt tột độ thì Tú Vân đột ngột xuất hiện. Xuất hiện một cách âm thầm. Thực lòng mà nói Tú Vân không dám đối diện với Nim, lỗi lầm vẫn quấn chặt lòng cô bé khiến Vân không đủ can đảm gặp trực tiếp Nim.
.
Cho đến một ngày...Một ngày khi Nim tròn 20 tuổi. Cái tuổi 20 đầy buồn bã và u uất, Tú Vân đến....Đến như một đứa bạn đáng thương cầu xin lời tha thứ. Và Nim chấp nhận. Chưa bao giờ Nim trách Vân, nên không nên gọi đây là sự tha thứ. Chỉ là một sự xoay vần cho những giá trị từ lâu cứ ngỡ đã lệch lạc nay đã trờ về vị trí ban đầu. Một tình bạn sâu sắc thì sẽ vượt qua tất cả để tồn tại. Đã là bạn thì điều cần thiết nhất là phải hiểu nhau và biết tha thứ cho nhau. Một tình bạn đẹp không có nghĩa là một tình bạn hoàn hảo, không có giận hờn, trách móc và chia ly. Một tình bạn đẹp chỉ đơn giản là khi nó được trân trọng và giữ gìn mà thôi....
.
Lue hôm nay đã không còn là Lue của trước kia. Đã qua rồi cái thời một cô bé Tú Vân nặng 84kg, ục ịch và tự ti về ngoại hình của mình. Tú Vân giờ đã là một mỹ nhân ! Một mỹ nhân đúng nghĩa với form chuẩn của một người mẫu – kết quả cho những tháng ngày chịu khổ cực luyện tập thể dục thẩm mỹ và chấp nhận chế độ ăn uống vô cùng khắc nghiệt. Bất kì một thành công nào đều phải có cái giá của nó cả. Tú Vân hiểu rõ điều này nên đã dùng quyết tâm để chiến thắng chính mình.
.
Và còn một sự thật rằng...
.
Chưa bao giờ cô bé chịu từ bỏ chuyện tình cảm với Angle. 4 năm là quãng thời gian mà Tú Vân chuẩn bị cho mình những điều kiện cần thiết để có thể trở về Việt Nam, chính thức theo đuổi tình yêu thời trung học mặc dù người cô yêu cũng chính là kẻ buộc cô phải rời quê hương để đến sống nơi đất khách. Nhưng với quan điểm rất rạch ròi của mình rằng : Trong tình yêu không có khác niệm ai có lỗi nên đã từ lâu Lue chẳng còn thù giận gì cậu nhóc.
.
Cả Nim, cả Lue đều là những con người sống hết mình vì tình yêu nhưng những gì cuộc đời đem đến cho họ tại sao cứ chỉ là phũ phàng và cay đắng ?
.
Hay chăng đó mới chỉ là khởi đầu của con đường đi đến tương lai - một tương lai có dấu chân của hạnh phúc ?
.
.................................................. ....
.Nim đặt từng bước chân thật nhẹ lên con đường cũ – con đường một thời vẫn là chốn đi về của Nim sau mỗi ngày tan trường.
.
Và không biết trời xui đất khiến như thế nào, Nim lại đưa mình tới con ngõ đó – con ngõ khởi đầu cho một tình yêu đầy khát khao mãnh liệt nhưng cũng lắm đau khổ của Nim. Con ngõ là « ông mối » tình yêu, là nơi Nim lần đầu tiên gặp Devil rồi cuốn đời mình vào dòng chảy cuộc sống cùng người con trai ấy. Nim chợt thấy rùng mình. Cơn lũ kí ức lại ùa về làm Nim tê dại, phá vỡ cái vỏ bọc lạnh lùng mà bấy lâu nay Nim đã cố gắng tạo cho mình. Nim lấy hai tay lên ôm vai, sự cô đơn lại trùm vây.....
.
Và như một vòng luân hồi, Nim lại nghe cái thứ âm thanh bạo lực ấy – thứ âm thanh 4 mà ngày trước đã làm « trỗi dậy » máu anh hùng trong Nim, để rồi đưa Nim đến với một tình yêu lầm lỗi...
.
Bụp bụp....
.
Những âm thanh càng lúc càng mạnh, tiếng la hét càng lúc càng lớn...Tất cả khẳng định rằng trong con ngõ kia đang diễn ra một trận đánh nhau. Nhưng bây giờ Nim đã khác xưa, đã không còn là cô bé câm hiền lành yếu đuối ngày nào, nỗi đau đã khiến con người Nim dường như vô cảm với tất cả. Cô bé lặng người lắng tai nghe...Nhưng rồi quay lưng đi... Nim không muốn lại tự mình chạm vào nỗi đau của mình một lần nữa. Trong con ngõ đó, không thể là Devil...trong con ngõ đó, không thể là quá khứ được....
.
Nhưng suy nghĩ không quản lý được hành động. Nim lại dừng bước, lại quay lưng, lại hướng mắt mình về phía con ngõ định mệnh đó....
.
Và Nim lại bước....
.
Bước trong vô thức....
.
Bước trong sự điều khiển của dĩ vãng bất tử trong tim....
.
Và chuyện gì thế này nhỉ ????
.
Đúng là đang diễn ra một trận đánh nhau. Nhưng không phải của những thằng con trai...mà là của những thằng nhóc lùn tịt, những thằng nhóc mà như người ta vẫn hay nói là « miệng còn hôi sữa » !
.
Nim bật cười một mình. Thế đấy ! Quá khứ vẫn chỉ mãi là quá khứ ! ...
.
Để xem đang có chuyện gì xảy ra nhỉ ?
.
Nhìn cũng giống một kịch bản của quá khứ !
.
Một nhóm những thằng nhóc tụm lại đánh một thằng nhóc thế cô. Xem chừng là xích mích cũng ghê lắm. Nim bước lại gần hơn. Xem chừng thằng nhóc bị đánh cũng đã yếu lắm rồi. Bất chợt Nim lại liên tưởng đến Devil hồi đó. Sao mà giống thế cơ chứ ???? Hay tại Nim vẫn luôn bị ám ảnh bởi dĩ vãng xa xôi ????
.
Nhưng dù gì vẫn không nên để trận đáng tiếp tục. Nim nghĩ vậy. Và cô bé cất tiếng :
.
- Mấy cháu làm cái gì thế hả ? Ai lại đi đánh bạn kiểu đó ! Con trai không được làm như vậy ! – Nim vòng tay nghiêm mặt.
.
Lũ choai choai nghe tiếng người lạ bèn dừng tay quay lại nhìn. Và đúng 5 giây sau đồng loạt chúng nó co giò chạy biến đi để lại thằng nhóc bị đánh nằm lăn ra đất, mặt mày bầm tím ! Nim thoáng ngạc nhiên xong cũng vội hiểu ra. Đó chính là điểm khác nhau giữa con nít và người lớn. Chúng nó luôn biết sợ đúng lúc!
.
Nim nhanh chóng chạy lại bế thằng nhóc bị đánh lên, một cảm giác rất lạ khi cô bé nhìn vào gương mặt nó....
.
- Cháu làm gì mà để bị tụi nó đánh thế ? Ai lại đi gây sự với kẻ mạnh hơn mình !
.
- Tại chúng nó gây chuyện trước ! Tụi nó chơi xấu ! – Thằng nhóc nhăn mặt bực mình. Nim phì cười với cái vẻ người lớn của nó.
.
- Cháu đau lắm không ? Nhà cháu ở đâu cô đưa cháu về !
.
Thằng nhỏ không nói gì, chỉ gục gặc đầu, chắc nó cũng đang đau và mệt lắm. Nim bế hẳn nó lên rồi đi ra ngoài đặt vào xe. Không hiểu sao cô bé có một sự cảm tình đặc biệt với đứa trẻ này. Một thứ cảm xúc khó tả....
.
Theo lời chỉ dẫn của thằng nhóc, Nim lái xe vào một khu đô thị lớn.
.
- Đó ! Nhà cháu đó ! Căn nhà có giàn hoa giấy !
.
Nim đột ngột lạc tay lái khi nghe thằng nhóc nhắc đến cụm từ « giàn hoa giấy » ! Nhưng cũng may cô bé nhanh chóng lấy lại tinh thần để chỉnh lại hướng dừng của xe.
.
Nim bàng hoàng đưa mắt nhìn. Lại một lần nữa, nỗi đau trở về trong im lặng. Căn nhà này...đúng là....có một giàn hoa giấy màu đỏ tươi trước cổng ! Một căn nhà có lối kiến trúc cực kì lạ mắt. Chỉ có hai màu chủ đạo là đen và trắng ! Nim lắc đầu để bản thân không nghĩ đến những điều tiếp theo......Cô đã đau lắm rồi ! Đây chỉ là một sự trùng hợp, sự trùng hợp mà thôi !
.