( Tôi không thích bạn thế này chút nào! Nhìn đáng sợ và tội nghiệp vô cùng! Tôi không thích!) – Nim cũng sửng cồ cãi lại.
.
- Cái gì? Đáng sợ ư? Tội nghiệp ư???? – những ánh nhìn sắc lẻm lại hiện lên.
.
Nim gật đầu. Gương mặt tỏ vẻ cương quyết.
.
Đột ngột Devil lấy tay túm cổ áo của Nim, sự tức giận biểu hiện rõ trên nét mặt, máu ác quỷ đã bắt đầu nổi dậy.
.
Nim tái mét mặt. Không thể tin rằng bản thân có can đảm chọc giận Devil.
.
- Từ trước đến nay không ai dám nói với tôi như vậy! Bạn muốn chết phải không? – Devil nghiến răng.
.
Nim không phản ứng gì, chỉ nhắm chặt mắt lại. Thà cứ để cậu nhóc đánh còn hơn phải nín lặng chịu đựng cái cảm giác khó chịu khi phải nhìn Devil tồi tệ như vậy.
.
1s 2s 3s….
.
Sự thật là không có chuyện gì xảy ra. Cậu nhóc dần dần thả Nim rồi bước nhanh vào trong. Cô bé thở phào. Nhìn xuống đất, điếu thuốc vẫn còn đang cháy dở…
.
Nim gãi gãi đầu, ngẫm nghĩ lại những gì mình vừa nói với Devil. Đúng là có cái gì đó quá đáng. “ Tội nghiệp” … từ này mà dùng cho ác quỷ thì chả khác nào tạt nước vào mặt hắn. Nim chợt thấy có lỗi. Dù sao cũng không nên nặng lời như vậy…
.
Cô bé thở dài bước vào trong. Devil đang ngồi trên ghế sô fa và uống nước. Nim để ý là cứ mỗi khi gặp chuyện bực mình là cậu nhóc lại uống nước. Cô bé rón rén tiến lại. Devil vẫn với vẻ mặt khó chịu nhìn cái ly nước chằm chằm.
.
- Vào phòng đi! Đừng để tôi nhìn thấy bạn! – Devil quát lớn, ánh mắt hình lưỡi dao sắc bén.
.
Nim nuốt nước bọt. Dù sao cũng phải xin lỗi. Cô nhóc hít một hơi thật sâu, tay chuẩn bị huơ huơ.
.
Nhưng hành trình xin lỗi đã bị phá vỡ khi có sự xuất hiện của … một con nhện. Nim trợn mắt thấy nó đang bò từng bước nhẹ nhành trên thành ghế sô fa sau lưng Devil. Và đã có ai nói với các bạn rằng Nim sợ hãi nhất là cái giống tám chân ấy chưa nhỉ???
.
Á á á á ……………..
.
Tiếng hét thất thanh vang lên đồng thời với việc Nim nhảy cẫng lên và ôm chầm lấy Devil ( đây là phản xạ có điều kiện vì cô bé vẫn luôn làm thế với anh trai khi bắt gặp một loài động vật mang tên : “nhện”).
.
Tình hình lúc này có thể miêu tả sơ lược như sau: Devil đang chuẩn bị đưa ly nước lên miệng thì Nim ngay lập tức nhảy lên chân cậu nhóc và ôm chặt cổ ác quỷ làm Devil giật bắn mình suýt nữa thả luôn ly nước trên tay. Khỏi phải nói Devil đã nổi khùng đến mức độ nào…
.
- Làm cái gì thế hả? Nhảy xuống mau! – cậu nhóc quát lên, hai cánh tay cứng đờ ra vì vẫn chưa thể lấy lại bình tĩnh.
.
Nhưng Nim nhất quyết không chịu buông, bây giờ có thánh cũng không lôi cô bé ra được. Cái hình ảnh của giống tám chân đang di chuyển điệu đà trên bộ ghế sô fa cứ đập vào mắt Nim khiến cô bé hoảng loạn. Những tiếng khóc đã bắt đầu bật lên.
.
- Có buông ra không thì bảo? Nếu không buông ra thì tôi hôn đó!
.
Nhưng tiếng quát của Devil không át được tiếng khóc tức tưởi của Nim. Và cái gì đến cũng phải đến…
.
Nói là làm, Devil cúi đầu về phía cổ Nim rồi hôn lên sau gáy của cô bé…
.
Và Thánh cũng đã chịu thua Devil, Nim bật dậy như lò xo rồi đứng như trời trồng trước mặt ác quỷ….
.
- Đừng có nhìn tôi! Ai bảo không chịu buông ra! – Devil nói giọng đều đều, mặt không hề biến sắc nhưng trong lòng thì đang cố gắng nhịn cười khi nhìn thấy khuôn mặt biến thiên liên tục từ đỏ đến tím của Nim.
.
( Bạn…bạn làm cái gì thế hả???? Tôi là cái gì của bạn mà cứ đụng đâu là bạn lại làm cái trò đó với tôi hả?????? ) – Nim giận run người. Cũng đúng thôi, một đứa con gái ngây thơ trong trắng chưa vướng bụi tình như Nim mà đã bị cậu nhóc hôn đến 4 lần +_+. Không nổi điên mới là lạ.
.
Devil không nói gì, chỉ mỉm cười rồi đứng dậy đi vào phòng anh trai Nim, để mặc cô bé đứng chết trân như Từ Hải trước cái ghế sô fa và …con nhện!
.
Sau vài giây trấn tĩnh. Người ta đã được chứng kiến một cảnh tượng ngàn năm có một. Cô bé hiền lành ngày nào đã lột xác biến thành một nữ anh hùng giết côn trùng khi cầm cây chổi lông gà đánh túi bụi vào cái ghế sô fa, nơi có chú nhện đáng yêu đang bò bò làm dáng. Nhưng thực tế là Nim đang coi cái ghế sô fa là Devil để mà đánh cho hả dạ. Cái này người ta gọi là “giận cá chém thớt”!
.
Nghe tiếng động dữ dội phát ra từ ngoài phòng khách, Devil mở cửa ra nhìn thì tá hỏa khi nhìn thấy cô bạn đáng yêu của mình đang từ từ “lột xác”! Cậu nhóc chỉ biết đứng nhìn và lắc đầu!
.CHAP 47: NẮM TAY
.
………………….
.
6h20.
.
Sau khi đánh cái ghế sô fa tan nát, Nim chạy vào phòng đóng cửa cái rầm. Cũng chả biết cô nhóc làm gì trong đó, chỉ nghe thấy những âm thanh “lạ tai” vang lên khiến cho ác quỷ cũng phải rùng mình.
.
Nhưng có tức giận gì thì cũng phải đi học. Nim đành chấm dứt việc hành hạ căn phòng của mình để thay áo quần đồng phục. Với gương mặt đáng sợ hơn bao giờ hết, Nim bước ra. Devil đã đứng lù lù trước cửa phòng cô bé từ lúc nào. Nhưng lần này Nim không mảy may giật mình. Gương mặt cô bé tối sầm lại.
.
- Điên chừng đó đủ rồi! Đừng khiến tôi phải bực mình! – Devil vòng tay càu nhàu.
.
Nim ngước mắt giận dữ nhìn cậu nhóc. Nhưng điều đó chả xi nhê gì với cái con người được mệnh danh là ác quỷ +_+.
.
Devil trợn mắt lại, cúi sát người xuống nhìn đôi mắt một mí đang long lên sòng sọc:
.
- Giờ muốn sao? Muốn bị hôn lần thứ 5 phải không?
.
Nim hoảng hốt giật mình. Sao cậu nhóc lại nhớ cái số lần đó nhỉ??? Và ánh nhìn thắc mắc đó của Nim đã đâm trúng tim đen ác quỷ khiến cậu nhóc bối rối ngẩng mặt lên rồi quay lưng tiến ra cửa.
.
Và thế là bao nhiêu nổi giận tan biến hết! ( Con nhỏ này kì cục thật!). Mặt Nim dần dần đỏ lên. Cô bé lon ton chạy theo ác quỷ. Có lẽ vì cái tính mau nguôi giận này mới khiến Nim ghi điểm trong mắt cậu nhóc vốn được mệnh danh là kẻ đối nghịch với tình yêu!
.
Dưới giàn hoa giấy màu đỏ tươi, một thằng nhóc cao 1m85 cùng một con nhóc cao 1m62 đang đứng ở đó, trong im lặng…
.
Sự thật là đứng đợi xe của Devil đến đón để còn đi ăn sáng. Từ ngày có ác quỷ, Nim toàn được ăn nhà hàng!
.
- Tụi này! Bữa nay còn có vụ trễ nữa chứ! – Devil nhìn đồng hồ rồi lầm rầm.
.
Nim chả dám nói gì. Chỉ ngước nhìn gương mặt cậu nhóc rồi tủm tỉm cười. Nếu ai hỏi cô bé điều gì khiến Nim thích nhất thì chắc là được đứng và ngắm nhìn cái gương mặt “đẹp một cách lỳ lợm” của ác quỷ ( theo lời nhận xét của chị Bo).
.
Đột ngột Devil ngoảnh mặt sang.
.
- Thích nhìn tôi đến thế hả?
.
Nim bối rối lắc lắc đầu. Devil nhíu mày.
.
- Đưa tay đây!
.
( Làm gì cơ???) – Nim tròn mắt ngạc nhiên.
.
- Con nhỏ khờ này! Hỏi nhiều quá!
.
Devil càu nhàu rồi cầm chặt tay Nim, vẫn hướng mắt về phía trước như chẳng có gì xảy ra. Cô bé bắt đầu thấy…khó thở! Gương mặt lại đổi màu… Cái tình cảm kì lạ này giữa Nim và Devil không biết sẽ đi về đâu…
.
Vẫn sẽ như thế….vẫn im lặng…vẫn ấm áp như cái nắm tay đó….cái nắm tay sẽ đi suốt cuộc đời hai con người này…sẽ đi bên cạnh những đau khổ và hạnh phúc…sự tức giận và lòng vị tha…đôi khi có cả máu và nước mắt…
.
……………………………
.
Thời gian sẽ ngưng lại như thế nếu như không có tiếng xe ô tô xuất hiện. Devil hướng ánh mắt về phía tên tài xế đang vội vàng bước tới.
.
- Tụi bây làm ăn cái kiểu gì thế hả?
.
- Dạ cậu chủ bớt giận! Tại…tại… - tên đàn em trong khá mệt mỏi.
.
- Làm gì mà thở không ra hơi thế hả? Có gì thì nói nhanh đi chứ! – Devil quát ầm lên.
- Bà chủ đã uống thuốc ngủ tự sát, hiện đang nằm ở bệnh viện…
.
Và cái nắm tay đã rời ra. Tay Nim lạnh ngắt. Devil vội vàng leo lên xe rồi biến mất trong làn khói mịt mù.
.
Vậy là…Devil đã thả tay Nim, để đến với một người khác…
.
……………………………………
.CHAP 48: LỜI TỎ TÌNH CỦA “SIÊU TRỌNG”
Tối hôm qua…
.
- Cô gan lắm! Dám sai người bắt cóc con nhỏ! Cô coi lời tôi nói không có chút giá trị nào ư?
.
- Tôi đã cảnh cáo với cậu rồi, ai chứ con nhỏ đó thì không thể! Nó đã vượt quá giới hạn của mình, nó phải tự gánh lấy!
.
- Im đi! Cô có quyền gì mà đụng vào con nhỏ chứ?
.
- Quyền ư? Quyền của một người mẹ kế không chấp nhận nhìn thấy con mình bị lấn sâu hơn vào vũng bùn của sự chạnh lòng không đáng có. Và quyền của một người yêu cũ không chấp nhận bạn trai của mình đi thích một đứa con gái không phù hợp, không xứng đáng!
.
- ******* ngay cho tôi! Từ cái giây phút cô bước lên xe hoa về làm vợ ông già thì chúng ta đã không còn bất cứ một mối liên quan nào nữa! Hãy yên phận mà sống đi! Đừng khiến tôi phải độc ác!
.
- Cậu đừng dọa tôi! Ai chứ cậu thì tôi không tin cậu nhẫn tâm đụng đến tôi! Còn việc cậu nói chúng ta không còn liên quan gì đến nhau thì hơi lầm đấy! Chúng ta vẫn là mẹ và con, nhưng trên hết, giữa tôi và cậu còn có một thứ quan trọng hơn mà cả cuộc đời này vì nó cậu phải mãi mãi bên tôi! Có muốn tôi nhắc lại cho mà nghe đó là gì không?
.
- Im đi! Cô đã thay đổi rồi! Thay đổi đến đáng sợ! Lần cuối cùng tôi nói chuyện nhẹ nhàng với cô, hãy tránh xa con nhỏ ra. Nếu cô còn dám đụng vào nó thì một giọt máu nó rơi ra sẽ được đổi bằng cả tính mạng cuả cô đấy!
.
- Đừng nóng như thế! Tôi biết cái tình cảm của cậu với con nhỏ chỉ là một phút mềm lòng không đáng có, rồi thể nào cậu cũng sẽ quên nó để về với tôi. Vì sự thật là cậu chỉ yêu mỗi mình tôi thôi, mãi mãi là thế! Ha ha…
.
- Yêu ư? Bây giờ trong mắt tôi! Cô chỉ là một con quỷ!
.
Rụp…
.
Đó là cuộc nói chuyện điện thoại của Devil với người mà cậu nhóc gọi là “dì”. Lúc đó Nim vẫn còn trong phòng tắm nên không nghe được…
.
Và để hiểu Devil, có lẽ Nim còn phải mất nhiều thời gian hơn nữa…
.
…………………………
.
Bây giờ chỉ còn lại một mình Nim dưới giàn hoa giấy. Trong mơ hồ cô bé nhận ra, người đàn bà đó không đơn thuần chỉ là một người mẹ kế, đối với Devil, cô ta còn là một cái gì đó rất quan trọng, quan trọng đến mức khiến Devil sẵn sàng buông tay Nim để đến với người đó…
.
Lắc nhẹ đầu một cái, Nim bước đi. Mùi hoa lài lại bay vào mũi, mân mê những dòng cảm xúc miên man trong lòng cô bé…
.
Vừa đến trường, Nim đã thấy bóng dáng Angle bước ra từ chiếc xe ô tô màu trắng. Cố gắng mỉm cười thật tươi, Nim chạy lại định bụng xin lỗi cậu nhóc vì tối hôm qua đã không từ mà biệt. Nhưng nụ cười của cô bé lại được đáp trả bằng một ánh nhìn thờ ơ đến lạnh lùng. Angle không thèm nhìn Nim lấy một cái, bỏ hai tay vào túi quần và đi thẳng vào trong.
.
Nim khựng lại nhìn theo. Chắc là cậu ta giận rồi. Cũng phải, tự nhiên biến mất như thế, không bực mình mới là lạ. Thế là Nim đành lủi thủi đi bước vào trường.
.
Suốt 3 tiết học, đầu óc Nim cứ ong ong về chuyện hồi sáng, về cái ánh mắt đầy đau đớn của Devil khi nghe tin người đàn bà đó tự sát. Tất cả vòng vòng trong đầu cô bé khiến Nim thấy khó chịu vô cùng.
.
Cuối cùng thì giờ ra chơi cũng đã đến, Nim định xuống căn tin ăn cái gì đó để đỡ đói và cũng để quên đi cậu bạn ác quỷ. Sáng nay cô bé chưa có gì vào bụng. Nhưng mới bước ngang cầu thang Nim đã bắt gặp một cảnh tượng khó tin….
.
Trước mặt cô bé là Tú Vân và Angle. Cô bạn thân của Nim đang thu hết can đảm chìa một hộp quà to đùng trước mặt Angle.
.
- Đây là tấm chân tình của mình! Mong bạn nhận cho!
.
Nim cùng lũ học sinh đứng xung quanh há hốc mồm ngạc nhiên. Vốn biết Tú Vân là người can đảm hiếm có nhưng chả ai dám ngờ cô bé 84kg này lại có thể làm điều này. Nim vội vã chạy lại.
.
Angle vẫn đứng im lặng, không phản ứng gì. Mắt hướng về hộp quà, tay bỏ trong túi quần. Ba giây sau, cậu nhóc ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm vào Tú Vân. Cái nhìn khó chịu đến mức khiến Nim cũng phải giật mình.
.
- Tặng tôi ư? Nhân dịp gì?
.
- Nhân dịp tôi quyết định theo đuổi bạn! – Tú Vân dõng dạc.
.
Và câu nói mang tầm lịch sử nhân loại đó đã ngay lập tức được toàn bộ những chiếc di động có xung quanh ghi âm và quay phim lại.
.
Nim hốt hoảng nhìn cô bạn thân của mình. Mắt không kịp nhấp nháy.
.
Riêng Angle, cậu nhóc thoạt đầu cũng vô cùng kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã trở lại bình thường. Nở một nụ cười made in Angle rồi hướng mắt về Nim, tay đưa lên cầm hộp quà. ( Kì lạ thật nhỉ, mắt thì nhìn người khác, tay thì lại nhận quà, bó tay! +_+). Những tiếng rú đã bắt đầu phát lên từ mấy cái “loa người” xung quanh. Tú Vân hồ hởi cười tươi rói, Nim thì ngơ ngác nhìn Angle.
.
Rầm….
.
Hộp quà đáp đất, với một lực khá mạnh.
.
- Xin lỗi! Nhưng tôi không cho phép bạn theo đuổi tôi!
.
Cậu nhóc kết thúc mọi chuyện bằng một câu nói ngắn gọn rồi lạnh lùng bước đi. Nim nhìn theo, cô bé không thể tin được đó là cậu bạn Nhật Phụng của mình, không thể tin được đó lại là Angle – thiên thần luôn khiến người ta hạnh phúc. Trong giây lát, Nim chạy theo níu tay cậu nhóc lại.
.
Và một ánh nhìn đáng sợ khiến Nim giật mình buông tay.
.
CHAP 49: SỰ TRUY ĐUỔI CỦA QUỶ
.
- Bạn muốn gì?
.
( Sao bạn lại làm thế? Bạn không thể từ chối nhẹ nhàng được hay sao?)
.
- Tôi không hiểu bạn đang nói gì! Và cũng không muốn hiểu! – Angle đột ngột quát ầm lên rồi bực tức bỏ đi.
.
Lần đầu tiên, học sinh trong trường mới có dịp được chiêm ngưỡng sự tức giận của thiên thần…
.
Nim lạnh người. Angle đó sao????
.
Cái vỗ vai của Tú Vân đưa Nim về thực tại. Kì lạ là Tú Vân không khóc, cũng không có vẻ buồn bã hay thất vọng. Nim ngạc nhiên.
.
( Bạn không sao chứ?)
.
- Ối dào! Tình huống này đã được mình tiên đoán trước rồi! Nếu cậu ấy nhận hộp quà của mình thì mới khiến mình buồn đấy! Vì như thế thì không còn là Angle mà mình thích nữa!
.
( Đang nói cái gì thế?) – Nim trợn mắt nuốt từng lời của Tú Vân.
.
- Thực ra thì…- Tú Vân cười bẽn lẽn – trong hộp quà đó không có cái gì cả, chỉ toàn là giấy vụn thôi à! May mà cậu ấy không nhận, nếu nhận thì chắc mình hết cơ hội theo đuổi.
.
Nim ngỡ ngàng vỗ vỗ lỗ tai sợ rằng mình nghe nhầm. Tú Vân đang nói cái gì thế nhỉ???
.
( Bạn…bạn…làm thế với mục đích gì chứ?)
.
- Mục đích hả??? Thì chỉ để thăm dò thôi! Nếu lần này cậu ấy chỉ cầm hộp quà mà vất đi thì chứng tỏ những lần sau sẽ nhẹ nhàng hơn. Mình đang thử nghiệm mức độ khó khăn khi theo đuổi người ta ý mà! – Tú Vân cười toe toét.
.
Nim lắc đầu bái phục cô bạn. Đúng là một người con gái kì lạ nhất trong những người kì lạ nhất.
.
Sau khi cùng cô bạn thân thanh toán mấy tô phở cùng vài cái bánh mỳ dưới căn tin, Nim trở về lớp với cái bụng căng đầy. Tú Vân bây giờ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Nhưng người ta cũng sẽ sớm quên thôi, vì ở trường này, vụ tỏ tình với hotboy thì luôn luôn có nên dần dần đã trở thành “nền nếp”. Có lẽ vì thế nên Tú Vân chả may mảy lo lắng hay sợ sệt gì, vẫn ung dung cùng Nim đi quanh trường.
.
Tan học….
.
Nim xách ba lô lên vai rồi bước ra cổng. Hôm nay có Tú Vân nên chắc chắn cô bé sẽ không phải đi bộ về. Nim nhảy lên vỉa hè đứng đợi.
.
Vài phút sau thì Angle cũng bước ra. Cái mặt thiên thần vẫn lầm lầm lỳ lỳ khiến mấy nữ sinh vốn hâm mộ cậu nhóc cũng phải kiếm đường tránh đi, không thì dễ bị ăn họa oan uổng.
.
Trước khi vào xe, Angle ngẩng mặt lên nhìn Nim. Cái ánh nhìn có gì đó trách móc, hờn giận. Nim hơi hồi hộp. Lần đầu tiên thấy cậu nhóc đối xử với mình như thế.
.
Brừm…brừm…brừm….
.
Ầm…ầm….ầm….
.
Á…á…á…
.
Những âm thanh đáng sợ nổi lên khiến tất cả mọi người xung quanh đều giật mình …
.
Một chiếc xe môtô phân khối lớn không biết từ đâu lù lù xuất hiện phóng thẳng về phía Nim mặc dù cô bé đang đứng trên vỉa hè. Nếu không có cái níu tay kịp thời của Angle thì chắc Nim đã lên trên đó để làm một thiên thần thực thụ rồi. Khuôn mặt cô bé xám ngắt không còn giọt máu, cả hai lăn trên vỉa hè chẳng khác nào phim hành động. Chiếc áo sơ mi trắng của Angle đã biến màu, Nim đờ đẫn ôm chặt lấy người của cậu nhóc. Kẻ sát thủ quay đầu nhìn lại, ném một ánh nhìn tức giận rồi phóng nhanh mất hút, để lại những vệt khói mờ mờ.
.
- Không sao chứ? Bạn không sao chứ? – Angle hốt hoảng nhìn khuôn mặt bạc nhợt của Nim.
.
Nim chỉ kịp gật đầu xong thì lịm hẳn…
.
……………………………….
.
Bệnh viện!
.
Đây là lần thứ 2 Nim được phúc phận ở nơi này!
.
Theo tình hình trước mắt thì cô bé không bị hề hấn gì, chỉ vì hoảng sợ quá nên chết lâm sàn và có một số vết thương nho nhỏ ở tay chân. Nhưng chừng đó thôi cũng đủ để hồn phách Angle lạc lên mây.
.
Sự thật thì sau khi Nim ngất, tên ám sát đã bị người của Angle phóng xe rượt theo và “hành xử” ngay tại chỗ. Khỏi nói cũng biết ai là người đứng đằng sau vụ này…
.
- Bạn tỉnh rồi à? – Angle vồn vã hỏi thi thấy Nim choàng mắt tỉnh dậy.
.
Cô bé sau một hồi ngơ ngác cũng mỉm cười gật đầu.
.
- Bạn làm tôi lo chết đi được! – Angle nhăn nhó cầm tay Nim.
.
Vì không thể nói được nên Nim đành phải lấy tay vỗ vỗ vai cậu nhóc thay cho một lời an ủi và xin lỗi.
.
- Thôi bạn cứ nằm đi! Miễn là bạn thấy tôi là được, không cần phải nói gì đâu! – Angle mỉm cười, một nụ cười rất hiền nhưng thoáng chút chua xót.
.
Bấy giờ Nim mới chợt nhận ra Angle cũng bị thương, hình như là nặng hơn cô bé. Bằng chứng là một chiếc băng trắng nằm ngay trên trán. Nim hốt hoảng chạm nhẹ vào đó.
.
- Ơ! Không sao cả! Bị trầy da chút thôi!
.
Nim nheo mắt lại tỏ vẻ có lỗi, nếu như không phải vì cô bé thì Angle cũng đâu đến nỗi…
.
- Uh thì cũng hơi đau! Tôi vốn dĩ cũng giữ gìn “nhan sắc” lắm chứ! Bị một vết thương nằm ngay trên mặt thế này tôi cũng hơi khó chịu, nhưng vì bạn thì tất cả không thành vấn đề. – Angle cười cười.
.
Và thế là Nim lại đỏ mặt. Thật ra Angle quá tốt với cô bé. Tốt đến mức đôi khi khiến Nim không khỏi nghi ngờ…
.
- Mà này! Tôi vẫn chưa hết giận bạn đâu đấy! Tối hôm qua bạn bỏ đi đâu mà làm tôi chạy đôn chạy đáo tìm thế hả? – Angle tỏ vẻ tức giận.
.
Nim định huơ huơ tay giải thích thì Angle cầm tay chặn lại.
.
- Sorry! Tôi quên mất! Bạn không phải nói gì cả! Đợi khi nào lành bệnh tôi “xử” bạn luôn một lần cho tiện! – Angle nháy mắt tinh nghịch.
.
Thế đấy! Cậu nhóc thiên thần lúc nào cũng đáng yêu như thế! Nhưng đừng quên cách đây vài tiếng Angle là một người như thế nào nhé!
.
Một ngày trời nằm ở bệnh viện, Nim thấy chán vô cùng tận. Nếu là Devil, chắc cậu ta bắt Nim xuất viện từ lâu rồi. Nhắc đến ác quỷ, cô bé lại thấy buồn buồn. Có lẽ giờ này cậu nhóc đang ở bên cạnh người phụ nữ đó. Nói cho cùng, trong mắt Devil, Nim không là cái gì hết. Nghĩ thế nên cô bé thở dài, kéo chăn lên rồi nhắm mắt ngủ…Mong sao anh trai sớm trở về, có anh, tất cả sẽ trở lại bình thường…